tử vận

tử vận

Một người nông dân đang trồng lúa trên thửa ruộng tử vận.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Vần thơ rất nghèo nàn: "tử vận" chỉ loại vần trong thơ ca (thường thơ Đường luật) thanh điệu âm sắc quá thấp, yếu, hoặc khó đọc, làm cho câu thơ mất đi sự hài hòa, du dương. Đây một khái niệm chuyên môn trong luật thơ, trái ngược với "sinh vận" (vần sống, giàu sức biểu cảm).
    • Cách dùng mở rộng: Trong văn học, "tử vận" có thể được dùng để chỉ bất kỳ vần thơ nào thiếu sức sống, gượng ép hoặc không phù hợp với nội dung bài thơ.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Nhà thơ phải tránh dùng tử vận để bài thơ không bị khô cứng. (Nhà thơ cần né tránh những vần thơ nghèo nàn để bài thơ không mất đi sự mềm mại.)
    • Trong luật thơ Đường, tử vận thường bị coi lỗi khi gieo vần. (Theo quy tắc thơ Đường, vần thơ yếu kém thường được xem sai phạm khi đặt vần.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "gieo tử vận": hành động đặt vần thơ nghèo nàn, thiếu sức sống.

    • Gieo tử vận khiến câu thơ mất đi nhạc tính. (Đặt vần thơ yếu kém làm câu thơ mất đi giai điệu.)
  • "phân biệt tử vận sinh vận": kỹ năng nhận diện vần thơ hay dở trong sáng tác.

    • Người làm thơ cần phân biệt tử vận sinh vận để nâng cao chất lượng tác phẩm. (Người viết thơ cần nhận ra vần thơ nghèo nàn vần thơ sống động để cải thiện chất lượng bài thơ.)
Biến thể từ gần giống
  • Sinh vận (danh từ): vần thơ giàu sức sống, hài hòatrái nghĩa với "tử vận".

    • Sinh vận làm cho câu thơ trở nên uyển chuyển dễ nghe. (Vần thơ sống động giúp câu thơ mượt dễ thưởng thức.)
  • Vần chết (danh từ): cách gọi khác của "tử vận", nhấn mạnh tính thiếu sức sống.

    • Vần chết thường xuất hiện khi người viết cố gượng ép âm điệu. (Vần thơ yếu kém thường xảy ra khi tác giả cố gắng đặt vần một cách miễn cưỡng.)
Từ đồng nghĩa
  • Vần nghèo: vần thơ ít lựa chọn từ ngữ, dễ gây nhàm chán.
  • Vần yếu: vần thơ thiếu sức nặng về âm thanh ý nghĩa.
Thành ngữ liên quan
  • Tử vận bất sinh: vần thơ chết cứng, không sức sốngchỉ sự thất bại trong việc gieo vần.
    • Bài thơ này mắc lỗi tử vận bất sinh, nghe rất khô khan. (Bài thơ này phạm lỗi vần thơ chết cứng, nghe rất thiếu sức sống.)